Nghiệp. PĀRAMĪ
Đức Phật Gotama, trước hết, với tôi, là nhà nhân học vĩ đại. Trí Huệ "lậu tận minh" của ngài thấu suốt những chiều sâu thăm thẳm con người, chạm tới đáy tận cùng của con người.
Mỗi con người hom hem nhưng lại chứa trong đó cả đại dương rộng và sâu hơn vũ trụ ! Đại dương dạt dào sóng vỗ trên bề mặt, nhưng vô cùng cuồng nộ đắm đuối bên trong. Mỗi con người, dù thông minh đến mấy, chẳng ai dò biết 1/tỷ chính mình, trừ khi lên đường tu tập.
Con người là NĂNG LƯỢNG. Năng lượng trong con người cũng vô biên như (và là) năng lượng vũ trụ. Năng lượng đó, là sống, sống, sống, sống dồi dào.
Kỳ lạ và cũng khốn khổ là, con người lại có CÁI BIẾT. Cái Biết nơi người lại "dính" vào một điều không ai hiểu tại sao, là dính vào VÔ MINH, vào "tội nguyên tổ", dính vào "vô thức".
Cái biết Vô minh vô thức khiến nguồn năng lượng vô biên trong con người chỉ phát tác ra theo kiểu nửa vời. Yêu là yêu kiểu dở dang, và ghét dở dang, ăn dở dang, ngủ dở dang, khóc cười dở dang. Em bé bị mẹ dứt sữa, vì không hiểu, nên đã rất yêu và rất ghét mẹ cách dở dang.
Theo định luật bảo toàn năng lượng, không có gì bị mất đi. Năng lượng dở dang chưa phát tác, sẽ ĐỌNG LẠI TRONG THÀNH VÁCH BẢN NGÃ, cách vô minh vô thức, và được gọi là Nghiệp.
....
Học hành, dù học về Chúa hay về Phật, là điều cần thiết. Nhưng những kiến thức tích lũy dày đặc đó chẳng phải là Chúa và Phật. Chúng có thể trở thành vật cản cứng chắc ngăn cản.
Những lo mừng, tính toán, vui buồn...thì cứ lo mừng, tính toán, vui buồn. Nhưng chưa bao giờ chúng đẩy mình vào thực tại vô ngôn, vô hình, vô ảnh.
Và tất cả, có thể chỉ làm dày thêm cái tôi ngã mạn.
PĀRAMĪ, chẳng phải tích trữ
PĀRAMĪ, trở về với Vô Cùng
Con đường không tri kiến,
không nhận thức,
không tham đắm,
không tính toán...
Con đường trở về Không ...
Không Động | #HERENOW
[reup]
Nhận xét
Đăng nhận xét