Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2023

Nghiệp. PĀRAMĪ

Đức Phật Gotama, trước hết, với tôi, là nhà nhân học vĩ đại. Trí Huệ "lậu tận minh" của ngài thấu suốt những chiều sâu thăm thẳm con người, chạm tới đáy tận cùng của con người. Mỗi con người hom hem nhưng lại chứa trong đó cả đại dương rộng và sâu hơn vũ trụ ! Đại dương dạt dào sóng vỗ trên bề mặt, nhưng vô cùng cuồng nộ đắm đuối bên trong. Mỗi con người, dù thông minh đến mấy, chẳng ai dò biết 1/tỷ chính mình, trừ khi lên đường tu tập. Con người là NĂNG LƯỢNG. Năng lượng trong con người cũng vô biên như (và là) năng lượng vũ trụ. Năng lượng đó, là sống, sống, sống, sống dồi dào. Kỳ lạ và cũng khốn khổ là, con người lại có CÁI BIẾT. Cái Biết nơi người lại "dính" vào một điều không ai hiểu tại sao, là dính vào VÔ MINH, vào "tội nguyên tổ", dính vào "vô thức". Cái biết Vô minh vô thức khiến nguồn năng lượng vô biên trong con ng...

ĐẠI BI TÂM

Người 'bình thường' thôi, muốn làm người tốt, thì đã cần mở lòng ra, để sống điều căn cốt của trời đất, là làm sao chan chứa niềm yêu thương. Huống chi, người sống "đạo", sống tâm linh hoặc tôn giáo, càng đương nhiên sống chân thành và tha thiết yêu thương. Kitô Giáo là đạo Yêu Thương. Yêu người hết lòng hết sức hết trí khôn như Cha Trời yêu thương vô tận, làm mưa và nắng xuống trên cả kẻ lành người dữ. Với Phật Giáo Đại Thừa, bất cứ người nào muốn tu hành đích thật, phát tâm mong cầu giác ngộ (phát Bồ Đề Tâm), thì đương nhiên cũng phải phát tâm Bồ Tát, nguyện yêu thương và phụng sự tất cả chúng sinh, nguyện 'thị hiện' ra mọi hình tướng cần thiết miễn là có thể yêu thương cứu độ chúng sinh, nguyện mang vào mình mọi đau đớn phiền não của chúng sinh, nguyện chỉ nhập Niết Bàn sau chót, khi tất cả mọi chúng sinh đã thể nhập an vui giải thoát Niết Bàn ! Thường khi, chúng ta vẫn mang tâm lượng "Tiểu Thừa" (người tu theo PG Nguyên Thủy chưa chắc là mang tâm...